Tác giả: Kei-Sama
Thể Loại: Truyện ngắn, Tình cảm[Full]
Thể Loại: Truyện ngắn, Tình cảm[Full]
Ch1
Trên đời Chocolate , ai cũng biết nó thường có 2 vị : Ngọt và Đắng, và tình yêu của nó với hắn cũng vậy.Lúc thật ngọt ngào,Lúc lại thật đắng cay.Nó là Cáo, 15 t, sống 1 cs luôn có 2 mặt.Còn hắn, tên Hiếu , vs tên gọi quái nhân, 17 tuổi.
Cái ngày nó bị con nhỏ Lan-em gái của hắn- tát vào mặt,đó cũng là cái ngày cuộc tình này của nó bắt đầu.Ngày hôm đó nó bị tát đau lắm đây, nhưng sự kiêu hãnh của nó k cho nó chùn bước, nó tiến lại gần chỗ con Lan, nó k manh động như mọi lần nó đi cùng đám giang hồ , bạn thân nó, nó chỉ nhỏ nhẹ hăm doạ con lan.
- Mày thử động vào tao nữa xem!IQ thấp quá.
Nhỏ lan đó chỉ biết tái mặt mà lfm bộ kiêu hãnh quay đi
Nó cùng đám bạn ở sau cứ thong thả nhìn theo dáng nó -cái dạng run run sợ sệt.Ai nhìn vô cái dáng đó dù có k bao h cười thỳ cũng sẽ phải cười ấm lên mà thôi,đã thế nó lại k phải là con người máu lạnh cuả ngày trc nữa.Nó cứ khúc khích cười mà k để ý hắn đã luôn nhìn nó từ đầu tới cuối…
* * *
Sau cái hôm ấy 1 ngày, 2 ngày, rồi 3 ngày liền nó cứ liên tục nhận dc đt và tin nhắn từ 1 số lạ hoắc.Mỗi lần coi, nó chỉ nhận dc cái câu “gặp anh đi em”
dù nó có trl đủ mọi thể loại, nó vẫn chỉ nhận dc cái câu trl đó,cho tới khi nó nói “khi nào?”
Tin nhẵn trong đt lần lượt hiện ra:
-khi nào em ranh?
-8h tối
-Vậy qua nhà tôi
-Làm gì?
-Gặp
-K muốn
-gặp ở quán Caramen,8h tối nay.
-Êu! tôi có kêu gặp anh đâu
…
đới lúc lâu k thấy hắn trl, nó nhận ra hắn đã bơ nó luôn.Ức chế nó quyết k thèm gặp hắn làm cái thá gì hết.
Thế mà tối hôm sau, trong đầu nó vẫn cứ phân vân k biết nên đi k.Một phần nó muốn cho hắn leo cây vì dám cho nó “ăn bơ lạc” nhưng phần khác nó lại mún biết hắn là ai.Sau hồi suy nghĩ lâu la, cuối cùng nó cũng quyết định đi gặp hắn trong im lặng, tránh gây động đến đám bạn nó.
* * *
Và h nó đang ở quán Caramen,nó đảo mắt 4 phía mà chả thấy thằng cha nào giống đang đợi ai đó.Cứ nghĩ mình bị leo cây, nó bắt đầu lẩm bẩm chửi thề hắn.Rồi tứ phía sau, 1 bàn tay con trai từ đâu kéo nó đi nhanh như cắt,khiến nó k kịp định thần mà chỉ biết thụ động đi theo kẻ đó.Đến khi nó đã định thần lại, nó chỉ biết ngơ ngơ ngác ngác khi thấy căn nhà của kẻ đó.À đúng rồi, kẻ đó ở đây chính hắn, người đã đòi gặp nó.Nhìn căn nhà nguy nga, nó buột miệng:
-WAo! căn nhà to quá! y như nhà cụ lớn zậy à? anh sống 1 mình ở đây sao! sướng ghê ghê lun ý! - nó ns trong vô thức
-Vậy em vào sống cùng tôi! nhà tôi rộng nhưng lạnh lẽo lắm.*cười*
Nó k hiểu sao tim nó lại đập rộn ràng! Giống y như lúc nó và Minh còn ở bên nhau.No nhìn chừm chừm vào từng đường nét trên khuôn mặt điển trai đó.Những chi tiết nhỏ nhất như 1 hình săn ngôi sao phía cổ hắn hay tai hắn có bao nhiêu lỗ khuyên… những chi tiết nhỏ nhặt đó cứ in sâu vào tâm trí nó.Chỉ khi nghe thấy tiếng gọi từ hắn,nó mới vớ đc cái phao để quay trở về hiện tại…
* * *
Qua buổi ns chuyện đó, hắn và nó đã quen vs nhau như người yêu.
Mọi thứ hoàn toàn vui vẻ, hạnh phúc, nó đã gần như có cái cảm giác sẽ có ai đó che đi khoảng trống của Minh…che đi khoảng trống đấy ư? Nó giật mình khi nghĩ rằng hắn sẽ làm nó quên mất người mà nó đã luôn iêu thương.Nó lại trở lên Vô Cảm…
Hắn nhìn và hắn hiểu nó đã nghĩ gì!!Vốn dĩ nó cũng chả phải là cái loại con gái ngoan hiền gì nên hắn đã quyết rủ nó đi chầu Karaoke cùng hắn vs đám bạn hắn.
Vào tối ngày hôm sau, tại quán Might Night, đám bạn của hắn đã chính thức có mặt đầy đủ.
-Tao xin gthieu vs chúng mày! đây là Trang, bạn gái tao.
Cả dám nghe xng màn giới thiệu mà cười hú lên, chỉ riêng nó mặt vẫn lạnh như băng thời băng hà =)).
Con Tuyết, bạn hắn chắc cũng lấy làm lạ vì thái độ của no đâm ra cả buôi chỉ liên tục để ý nó. Còn nó thỳ k ra hát chung vui mà chỉ ngồ iên 1 chỗ, vừa nhắn tin vs đám bạn, nó vừa tự nâng ni với chĩnh mình.
-Tại sao bạn k ra góp vui vậy- Tuyết nhẹ nhàng lại gần tiếp chuyện vs nó
-K thích
-vui mà! ra đi
-K muốn
-Bạn có thật sự là người….
Đấy! nhỏ đang nói thì thừng Mạnh, bạn hắn lại xán vào chỗ nó.
-Càng nhìn càng thấy bạn dễ thương ghê!
-C..ám ơn - Nó hơi hơi ngượng
,…..
Rồi đêm đó nó k nhớ gì hết!Nó chỉ biêt nó đã Say, và sáng hôm sau tỉnh lại nó đang nằm trong vòng tay hắn và…quần áo của nó đã bị thay ra.Lúc này đây, đầu óc nó lại tiếp tục quay cuồng nó nhìn vào phía người hắn đang cởi trần trc mặt nó.Ôi làn da thật mịn màng! Nó ước j lan da đó là làn da trời cho của nó.
Nó cứ ngắm nhìn thân hình của hắn mà k biết rằng chính hắn cũng đã dậy và đang ngắm lấy chính nó.
-Tôi biết tôi đẹp, em ngắm nữa cần thận cháy da tôi
-cá..i …cái gì? - nó giật mình
-Đùa thôi! em đi thay đồ đi! lát tôi đưa về
Người nó run run nhìn xung quanh phòng 1 hồi rồi lại nhìn vào phía thân hình nó.Nó cứ ngồi im đó,y bị Medusa hoá đá vậy, nó k cử động, k thốt ra dc câu nào,nó cứ nhìn…nhìn tới 1 nơi xa xa nào đó…
Thấy nó cứ như pho tượng,hắn lại gần đáp cho nó bộ đồ của nhỏ Lan kêu nó mặc. Nhìn cái vẻ mặt đờ đẫn của nó, hắn biết trong đầu nó đang nghĩ tới điều gì.Hắn lại gần ôm lấy nó…
-Đêm qua k có chuyện gì xảy ra cả!đừng lo!
-….
-Tin tôi đi thay đồ đi tôi lai em về!
Im lặng 1 lúc, cuối cùng nó cũng uk lên được 1 tiếng..Hắn đã yên tâm hơn.
* * *
Thư,cô bạn thân xinh dễ thương của nó thấy nó nhữ xác k hồn cũng lấy làm lo lắm,nhỏ cố gặng hỏi nó, cuối cùng nó cũng hàng mà kể hết ra với thư.
-Bồ hâm quá!
Nó k nói câu nào chỉ nhìn Thư.Thư hiểu nó, Thư biết nó đang lo lắng miên man , nhưng thư k giúp gì đc cho nó, thư cũng buồn lắm.
Không gian đang tĩnh lặng đó tự dưng dc phá vỡ bởi 1 cú đt của bác Hoàn, ba của Thư.
-Dạ con nghe thưa ba!
-
….Nghe xong nó mới sực nhớ ra rằng Thư sắp phải đi,nó thật là 1 con bạn tồi tệ, nó đã nghĩ mình như z đó.Nào là tuần trc nó vs Thư đã cãi nhau 1 trận lớn mà người khơi mào chính là nó,còn bây giờ thì Thư lại bỏ qua mọi chuyện mà ở bên sẻ chia nỗi lo vs nó…nó thật sự là người bạn tệ hại.
Cứ giữ cái ý nghĩ đó trong đầu, tự dưng nó cười ầm lên và lại bắt đầu chọc phá Thư như thường ngày.Dù nó cười thật tươi nhưng thư hiểu lòng nó đang rối bời lắm chẳng là nó k muốn cho Thư biết vì sợ thư lại lo lắng cho no 1 cách vô ích.Nó nuốt nc mắt, nỗi lo và cả sự cô độc của nó vào trong và như 1 cái máy cười… nó chỉ biết tuôn ra những tiếng cười thật lớn…
Vây là đã kết thúc cái ngày nhiều chuyện của nó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét